
Khi các nhà nghiên cứu marmot lên OnlyFans, meme coin Solana ăn theo – câu chuyện về lòng tốt bị đóng gói thành token
Bùi Việt
Tôi từng nghĩ rằng blockchain có thể giúp thế giới minh bạch hơn. Nhưng rồi tôi chứng kiến quá nhiều lần một điều kỳ lạ: khi một câu chuyện chạm đến trái tim công chúng, thứ đầu tiên mọc lên không phải là sự giúp đỡ, mà là những bản sao.
Tuần trước, tôi đọc được tin một nhóm nghiên cứu marmot – loài chuột núi sống ở vùng cao nguyên – chuyển sang OnlyFans để gây quỹ, vì ngân sách khoa học bị cắt giảm đến mức họ không đủ tiền mua thức ăn cho đàn vật nuôi. Câu chuyện vừa buồn vừa kỳ lạ, đủ để lan truyền với tốc độ ánh sáng. Và chỉ vài giờ sau, tôi nhìn thấy trên các sàn DEX của Solana một loạt đồng meme coin mang tên marmot, được quảng cáo là 'ủng hộ nghiên cứu khoa học'. Tất cả đều không chính thức.
Điều này không làm tôi ngạc nhiên. Chúng ta đang sống trong một chu kỳ mà meme coin đã trở thành một ngành công nghiệp có dây chuyền lắp ráp. Bất kỳ sự kiện nào – một phát ngôn gây tranh cãi, một trận bóng, một nhóm nhà khoa học tuyệt vọng vì thiếu kinh phí – đều có thể được biến thành token trong vài giờ. Solana, với chi phí giao dịch rẻ và tốc độ nhanh, đã trở thành công xưởng chính của trào lưu này. Không cần đội ngũ, không cần sản phẩm, chỉ cần một cái tên, một câu chuyện, và một hợp đồng token được dán từ mẫu có sẵn.
Câu chuyện lần này hội tụ mọi thành phần để trở thành 'hot': sự khốn khổ của giới khoa học, một nền tảng nội dung người lớn, một loài động vật đáng yêu, và sự xuất hiện của những đồng tiền mã hóa vô danh. Nhưng điều khiến tôi chú ý không phải là sự kết hợp giật gân đó. Mà là cách chúng ta – những người làm trong ngành – đã quá quen với việc nhìn thấy những 'cơ hội đầu tư' mọc lên từ nỗi đau của người khác. Tôi đã dành gần mười năm trong nghề, và bài học tôi thấm thíu nhất không nằm ở công nghệ. Công nghệ chỉ phản chiếu con người. Và khi con người đói khát lợi nhuận, họ sẽ biến bất cứ thứ gì thành nhiên liệu. — Root: bài học từ ICO năm 2017 của tôi vẫn còn nguyên giá trị. Khi một câu chuyện nghe quá đẹp, hãy hỏi xem ai đang cầm chìa khóa.
Trước hết, hãy nói về mặt kỹ thuật, vì đó là nơi sự thật phơi bày rõ ràng nhất. Những đồng meme coin này được phát hành theo tiêu chuẩn SPL của Solana, về cơ bản chỉ là một đoạn mã template được sao chép hàng nghìn lần. Không có thiết kế giao thức mới, không có cải tiến nào, không có gì để phân tích. Thứ duy nhất đáng phân tích là quyền kiểm soát. Với một token 'non-official' – không chính thức – như thế này, hợp đồng thông minh gần như chắc chắn nằm trong tay một người hoặc một nhóm ẩn danh. Họ nắm quyền mint, họ nắm thanh khoản, họ có thể rút sạch pool bất cứ lúc nào. Dựa trên kinh nghiệm kiểm toán của tôi, phần lớn các token loại này thậm chí không thèm xóa quyền mint – họ giữ lại để còn phát hành thêm khi giá lên, hoặc đơn giản là để có đường chạy. Điều đó dẫn đến một sự thật khó chịu: cái gọi là 'ủng hộ nghiên cứu marmot' thực ra không khác gì một trò chơi xổ số có tỷ lệ thắng cực thấp do một người lạ mặt tổ chức. Số tiền bạn bỏ vào token không bao giờ đến tay các nhà khoa học. Nó chỉ chuyển từ túi bạn sang túi người bán, người mua sau bạn, và người nắm giữ lượng lớn từ đầu. Nếu có một cơ chế thuế trên mỗi giao dịch, thì người duy nhất biết số tiền đó đi đâu là người deploy hợp đồng – và họ không có nghĩa vụ phải giải thích. Về mặt tokenomics, thực ra không có gì để gọi là tokenomics. Không có phân bổ công khai, không có lịch trình mở khóa, không có cơ chế đốt. Đây không phải là một dự án. Đây là một tờ vé số được in ngay tại chỗ. Thứ nó sở hữu duy nhất là một câu chuyện đẹp. Nhưng câu chuyện đó không thuộc về những đồng meme coin này – nó thuộc về các nhà nghiên cứu marmot. Những người phát hành token chỉ đang mượn câu chuyện đó để tạo ra thứ tôi gọi là 'narrative arbitrage' – một vụ buôn bán chênh lệch cảm xúc.
Thị trường dạy tôi rằng sự chú ý là một loại tiền tệ. Và câu chuyện về các nhà khoa học bán ảnh trên OnlyFans có một chất gây sốc rất mạnh. Nó vừa tò mò, vừa thương cảm, vừa có chút phẫn nộ với hệ thống. Trên lý thuyết, chất gây sốc này có thể thu hút một lượng lớn người ngoài ngành. Nhưng đó cũng chính là cái bẫy. Bởi vì những người đến từ sự tò mò, họ sẽ rời đi khi sự tò mò được thỏa mãn. Còn những nhà đầu cơ, họ sẽ rời đi khi giá ngừng tăng. Một đồng meme coin gắn với một sự kiện thời sự thường có tuổi thọ ngắn hơn một con ruồi. Tôi đã thấy hàng trăm trường hợp như vậy: token sinh ra từ một cú sốc truyền thông, tăng vọt trong 48 giờ, rồi trượt dài về zero trong hai tuần sau đó.
Và ở đây còn một vấn đề nữa: bài báo gốc dùng từ 'memecoins' ở dạng số nhiều. Điều đó có nghĩa là không phải một mà có thể có nhiều token cùng khai thác câu chuyện này. Khi một sự kiện nóng xuất hiện, hàng loạt bản sao được tung ra cùng lúc, cạnh tranh thanh khoản và sự chú ý của nhau. Chẳng có token nào đủ lớn để tạo thành một cộng đồng vững chắc. Và người mua, nếu không cẩn thận, có thể mua nhầm một token không phải là 'bản gốc' – nếu như khái niệm bản gốc tồn tại trong một mớ hỗn độn vô danh như thế này. — Root: niềm tin không phải là thứ để đặt vào một hợp đồng mà bạn không đọc được.
Có một điều làm tôi bận tâm hơn cả. Đó là việc câu chuyện này có thể làm tổn hại đến những nỗ lực gây quỹ thật sự. Khi công chúng nghe đến 'meme coin marmot', họ sẽ nghĩ rằng nghiên cứu khoa học đang bị lợi dụng bởi những kẻ đầu cơ. Lòng tin dành cho các nhà nghiên cứu, vốn đã mong manh, có thể bị bào mòn thêm. Và nếu một ngày nhóm nghiên cứu thật lên tiếng, yêu cầu mọi người không mua những token này, thì đó sẽ là cú giáng cuối cùng khiến giá trị của những đồng coin vô danh kia sụp đổ hoàn toàn. Nhưng có lẽ điều khiến tôi cảm thấy mệt mỏi nhất không phải là sự tồn tại của những token rác. Mà là việc chúng ta đã quá quen với chúng. Một sự kiện bi thảm xảy ra, và phản xạ tự nhiên của một bộ phận cộng đồng crypto là mở trình duyệt, lên một công cụ tạo token, và phát hành một thứ gì đó để 'ăn theo'. Tôi gọi đây là sự xói mòn đạo đức của một ngành công nghiệp từng tự hào về việc mang lại sự tự do. Tự do không có trách nhiệm, đó là thứ chúng ta đang nhận được. — Root: thứ tôi thấy ở đây không phải là công nghệ, mà là lòng tốt bị biến thành hàng hóa.
Nhưng nếu bạn nghĩ rằng vấn đề nằm ở những đồng meme coin kia, tôi e là bạn mới chỉ nhìn thấy một phần. Điều trớ trêu là sự xuất hiện của chúng, dù bẩn thỉu, lại đang góp phần khuếch đại câu chuyện của các nhà nghiên cứu marmot. Nếu không có sự dính líu của tiền mã hóa, có lẽ câu chuyện OnlyFans của họ đã chỉ là một dòng tin nhỏ trên một trang web khoa học. Nhưng với meme coin, câu chuyện đó được đẩy lên một tầm phổ biến hoàn toàn khác – và một số người tò mò, sau khi xem xong những đồng coin rác, có thể tìm đến trang OnlyFans thật và ủng hộ. Liệu sự chú ý đó có giá trị nhiều hơn là tổn hại? Tôi không chắc. Nhưng tôi biết rằng cơn khát tài trợ khoa học không phải do meme coin tạo ra. Nó đến từ một hệ thống mà ngân sách dành cho nghiên cứu cơ bản ngày càng bị bóp nghẹt, đến mức các nhà khoa học phải bán ảnh để nuôi chuột. Meme coin chỉ là một triệu chứng – một vết loét trên một cơ thể vốn đã bệnh. Khi chúng ta chỉ trích vết loét mà quên đi căn bệnh, chúng ta đang tự ru ngủ mình.
Nếu bạn muốn ủng hộ nghiên cứu marmot, hãy tìm đến trang gây quỹ chính thức của họ, hoặc các tổ chức bảo tồn động vật hoang dã. Đừng biến lòng tốt của mình thành nhiên liệu cho một trò chơi đầu cơ vô danh. Và hãy tự hỏi: vì sao một xã hội giàu có lại để những người đang bảo vệ sự sống phải rơi vào cảnh khốn cùng như vậy? Câu trả lời, tôi e rằng, sẽ không nằm trên blockchain.