Giữa một tuần giao dịch đầy máu đỏ, tôi nhận được một bản phân tích dài 23 trang về Volta, một công ty hạ tầng AI mà không một ai trong nhóm Telegram của tôi từng nghe tới. Trong khi các giao thức DeFi đang mất dần thanh khoản, Volta vừa ký một hợp đồng trị giá 100 tỷ USD với Anthropic. Không snapshot, không vote, không một phiên thảo luận công khai nào. Chỉ có một con số ám ảnh: tỷ lệ 4:1 giữa giá trị hợp đồng và vốn hóa. Tôi dừng lại. Con số này không nói về AI, nó nói về một thứ crypto chúng ta đã chiến đấu suốt một thập kỷ: quyền được biết và quyền được đồng thuận. Và nó đang bị tước bỏ một cách lặng lẽ, không phải bởi chính phủ, mà bởi những nhà đầu tư mạo hiểm đẹp mã.
Bối cảnh cần được làm rõ: Volta không phải là một công ty GPU như CoreWeave, cũng không phải một chủ đất trung tâm dữ liệu như Equinix. Họ gọi mình là một lớp hạ tầng trung gian. Họ không sở hữu GPU, không sở hữu tòa nhà. Họ sở hữu hợp đồng. Volta huy động 300 triệu USD vốn cổ phần, vay thêm 5 tỷ USD từ các khoản tài trợ không pha loãng, và đổi lại nhận được cam kết 10 tỷ USD từ Anthropic trong 6 năm. Họ thuê Bitdeer vận hành các cơ sở tại Na Uy, sử dụng điện thủy điện, và dựa vào NVIDIA để cung cấp chip Vera Rubin. Mô hình của họ tách bạch dòng tiền, bảng cân đối kế toán và cấu trúc vốn thành ba mảnh riêng biệt: một nhà máy sản xuất ở phía trước, một quỹ tín thác bất động sản ở phía sau, và một nhà môi giới quan hệ ở giữa.
Tôi đã dành ba năm làm kiến trúc sư quản trị DAO. Tôi biết cảm giác khi một quyết định 50 triệu USD được thông qua qua một cuộc bỏ phiếu kéo dài ba ngày. Vậy mà ở đây, một quyết định 100 tỷ USD — lớn hơn GDP của nhiều quốc gia — được thực hiện trong một phòng họp kín. Hãy để tôi phân tích vì sao điều này nguy hiểm hơn vẻ ngoài của nó.
Trước tiên, hãy nhìn vào toán học. Một trăm tỷ trong sáu năm, tức khoảng 16,7 tỷ USD mỗi năm. Nếu Anthropic sử dụng 500 MW công suất, tương đương 100.000 đến 150.000 GPU Vera Rubin, mỗi GPU cho thuê khoảng 900 đến 1.400 USD mỗi tháng, thì mức giá này nằm trong vùng hợp lý của thị trường hiện tại. Không quá đắt, không quá rẻ. Nó giống như một mức giá được xây dựng từ sự khan hiếm thật sự, chứ không phải từ cơn sốt đầu cơ. Điều đó khiến tôi khó chịu hơn nhiều. Vì một mức giá hợp lý sẽ thu hút thêm vốn, tạo ra một chuẩn mực mới, và chuẩn mực đó sẽ được dùng để định giá hàng trăm dự án tương tự mà không ai kiểm chứng các giả định bên dưới.
Sự khôn ngoan của Volta nằm ở cấu trúc vốn. Chỉ 300 triệu cổ phần, 5 tỷ nợ không pha loãng, để chống đỡ một hợp đồng 10 tỷ. Tỷ lệ 4:1 này không phải là P/E hay P/S. Nó là tỷ lệ giữa cam kết doanh thu tương lai và giá trị vốn cổ phần hiện tại. Nó đo lường mức độ đòn bẩy của sự chắc chắn. Một công ty bất động sản truyền thống với tỷ lệ này sẽ bị coi là đòn bẩy quá mức. Nhưng trong thế giới AI, nó được ca ngợi như một sự đổi mới.
Hãy nhìn vào các bên liên quan. NVIDIA vừa là nhà đầu tư, vừa là nhà cung cấp chip, vừa là người có thể quyết định Volta nhận được bao nhiêu GPU trong đợt phân bổ tiếp theo. Điều đó có nghĩa là NVIDIA nắm giữ một đòn bẩy khổng lồ mà không ai nói tới. Còn Michael Dell, thông qua văn phòng gia đình của mình, đầu tư vào Volta trong khi Dell Technologies là nhà tích hợp hệ thống cho chính Volta. Xung đột lợi ích ở đây không chỉ là một chi tiết; nó là một kiến trúc. Mỗi bên trong vòng vây này đều có động cơ để giữ cho hợp đồng tồn tại, ngay cả khi nó không còn ý nghĩa kinh tế.
Trong quá trình tham gia xây dựng cơ chế bỏ phiếu cho một dự án AI phi tập trung hồi đầu năm, tôi nhận ra một điều: sự khác biệt giữa một giao thức blockchain và một liên minh hạ tầng AI không nằm ở công nghệ, mà nằm ở ai chịu trách nhiệm khi mọi thứ sụp đổ. Trong một DAO, các thành viên cùng chia sẻ rủi ro và cùng tham gia cứu trợ. Trong một hợp đồng như Volta, nếu Anthropic vỡ nợ, khoản nợ 5 tỷ USD vẫn thuộc về Volta, nhưng tổn thất danh tiếng sẽ thuộc về toàn bộ ngành AI. Đây chính là điểm mù mà bản phân tích gốc đã chỉ ra: đây không phải là vốn nhẹ, mà là sự chuyển giao rủi ro cho những người không có ghế trong phòng họp.
Hãy mở rộng ra bức tranh toàn cảnh. NVIDIA có 60 tỷ USD dư nợ với OpenAI. Google hậu thuẫn dự án Nexus Texas. Meta và BlackRock ký hợp đồng bán và tái thuê 14 tỷ USD. Tất cả đều theo cùng một khuôn mẫu: các phòng thí nghiệm AI không còn muốn sở hữu tài sản, họ chỉ muốn kiểm soát kết quả. Các nhà cung cấp hạ tầng sẵn sàng gánh vác tài sản để đổi lấy dòng tiền ổn định. Mô hình này giống hệt với cách các ngân hàng bán các khoản thế chấp rồi gói chúng thành chứng khoán năm 2007. Lần này, tài sản thế chấp là GPU và điện, còn chứng khoán là những hợp đồng không thể chuyển nhượng.
Khi tôi còn làm việc tại Hasu Capital mùa hè DeFi 2020, tôi đã học được một bài học quý giá: lãi suất của Aave và Compound không hề phản ánh cung cầu thực. Chúng là những con số được đặt bởi các nhà phát triển ban đầu, sau đó được cộng đồng mù quáng tin tưởng. Định giá của Volta cũng vậy. 24 tỷ USD là con số được đặt bởi một nhóm nhà đầu tư có lợi ích đan xen, không phải bởi thị trường mở. Họ tự tạo ra một chuẩn mực mới cho ngành, rồi dùng chuẩn mực đó để huy động thêm vốn. Không có gì sai với điều đó về mặt kỹ thuật, nhưng nó không phải là một phát hiện khách quan. Nó là một cấu trúc xã hội được thiết kế có chủ đích.
Tôi từng chứng kiến sự sụp đổ của FTX khiến DAO của tôi mất 12 ETH. Cảm giác đó không đến từ việc mất tiền, mà đến từ việc chúng tôi không hề có cơ hội để ngăn chặn. Các thành viên ParisLens đã dành ba buổi tối để tự hỏi: làm thế nào chúng ta có thể tin tưởng một quỹ mà không một ai trong chúng ta hiểu? Câu hỏi đó đang lặp lại với Volta, nhưng ở quy mô gấp một nghìn lần. Hợp đồng 100 tỷ USD của Anthropic là một quyết định tài chính khổng lồ, nhưng không một ai trong cộng đồng AI được hỏi ý kiến. Người dùng không được hỏi, các nhà phát triển không được hỏi, và toàn bộ tương lai của họ bị khóa trong một cam kết 6 năm.
Bây giờ, hãy để tôi chơi trò phản biện với chính mình. Có thể tôi đang quá bi quan. Một người ủng hộ Volta sẽ nói rằng mô hình này hiệu quả vì nó giải quyết vấn đề khan hiếm nguồn cung. Các phòng thí nghiệm AI cần GPU trước khi chúng kiếm được tiền; các nhà đầu tư hạ tầng cần dòng tiền chắc chắn để huy động vốn; và Volta chỉ là một cầu nối. Điều đó đúng, nhưng tôi đã nhìn thấy những cây cầu như thế này trước đây. Hơn 2,5 tỷ USD đã bị đánh cắp qua các cầu cross-chain trong năm năm qua, vậy mà chúng ta vẫn sử dụng chúng vì không có lựa chọn nào tốt hơn. Điều tương tự cũng đang xảy ra với các hợp đồng AI: chúng quá lớn để có thể kiểm soát, quá phức tạp để hiểu hết, và quá tiện lợi để từ chối.
Hãy nghĩ về cái giá phải trả cho sự tiện lợi này. Nếu khoản vay 5 tỷ USD của Volta không thể trả được, ai sẽ chịu thiệt? Các ngân hàng cho vay, chắc chắn. Nhưng điều đó có nghĩa là trong tương lai, các hợp đồng AI sẽ phải trả lãi suất cao hơn, chi phí vốn sẽ tăng, và những dự án nhỏ sẽ không thể tiếp cận GPU. Kết quả là, thị trường AI sẽ ngày càng tập trung vào một số ít tập đoàn lớn. Nghe quen thuộc không? Đây chính xác là điều MiCA đang làm với ngành stablecoin châu Âu: những quy định được tạo ra với mục đích bảo vệ người dùng, nhưng trên thực tế lại đặt gánh nặng tuân thủ lên vai những người nhỏ nhất, đẩy họ ra khỏi thị trường. Quy định và đầu tư hạ tầng có vẻ là hai lĩnh vực khác nhau, nhưng hậu quả của chúng giống hệt: hợp nhất quyền lực.
Vậy điều gì là giá trị thực sự giữa sự hỗn loạn này? Tôi không phủ nhận rằng Volta đang xây dựng một thứ cần thiết. AI cần năng lượng, cần chip, cần các trung tâm dữ liệu. Nhưng cách chúng ta xây dựng chúng có thể khác đi. Thay vì một hợp đồng khép kín giữa năm công ty và bốn quỹ đầu tư, tại sao không token hóa các hợp đồng điện toán này? Đặt chúng lên chuỗi, cho phép bất kỳ ai kiểm tra các điều khoản, định giá rủi ro, và tham gia cung cấp thanh khoản. Thay vì một nhóm nhỏ quyết định tương lai của 5 GW năng lượng, tại sao không tạo ra một cơ chế quản trị mở nơi những người sử dụng hạ tầng có tiếng nói?
Tôi biết điều này nghe có vẻ không tưởng. Nhưng tôi đã thấy những thứ không tưởng trở thành hiện thực. Năm 2017, khi tôi viết bài về triết lý đồng thuận trong DAO, hầu hết bạn bè đều cười. Họ nói không ai có thể quản lý một tổ chức mà không có CEO. Vậy mà chỉ ba năm sau, những giao thức DeFi trị giá hàng chục tỷ USD đã hoạt động mà không cần một CEO duy nhất. Vấn đề không phải là công nghệ, mà là tưởng tượng. Chúng ta đã quen với việc để những người đàn ông trong bộ vest quyết định thay chúng ta, đến mức chúng ta không còn nhớ rằng có một cách khác.
Làn sóng không bao giờ chết, nó chỉ chuyển hướng. Khoản đầu tư 100 tỷ USD của Anthropic không phải là điểm kết thúc của AI, mà là một khúc quanh. Câu hỏi là chúng ta sẽ điều hướng khúc quanh này như thế nào. Sẽ có người nói rằng blockchain không thể xử lý được quy mô của những hợp đồng như thế này. Nhưng họ đã nói điều tương tự về các hệ thống thanh toán vào năm 2015, và về các thị trường dự đoán vào năm 2017. Giữa hỗn loạn, ta tìm thấy giá trị thật. Và giá trị thật ở đây không phải là GPU hay điện, mà là quyền được biết, quyền được tham gia, và quyền được từ chối.
Hãy tưởng tượng một thế giới nơi hợp đồng giữa Volta và Anthropic được viết thành mã thông minh. Nơi mỗi lần NVIDIA giao chip, dòng tiền được chuyển tự động và được ghi nhận trên sổ cái công khai. Nơi bất kỳ ai cũng có thể kiểm tra xem liệu công suất 500 MW có thực sự được sử dụng, hay liệu các GPU có đang chạy đúng hiệu suất. Điều đó không chỉ làm giảm rủi ro gian lận, mà còn tạo ra một thị trường tín dụng minh bạch cho hạ tầng AI. Các nhà đầu tư nhỏ sẽ có thể tham gia, đa dạng hóa rủi ro, và không còn phụ thuộc vào một quỹ đầu tư mạo hiểm nào đó.
Có một sự mỉa mai mà tôi không thể bỏ qua. Ngành blockchain, nơi đề cao sự phi tập trung, đang bị cuốn vào một làn sóng tập trung hóa dưới vỏ bọc AI. Chúng ta dành hàng giờ tranh luận về việc nên chọn đồng thuận nào cho một testnet nhỏ, trong khi cánh cửa phòng họp nơi quyết định tương lai năng lượng của châu Âu được đóng chặt. Không một validator nào có thể phủ quyết một đợt phân bổ GPU, không một người nắm giữ token nào có thể yêu cầu một cuộc kiểm toán độc lập cho các trung tâm dữ liệu ở Na Uy.
Tôi không nói rằng mô hình Volta là xấu. Tôi nói rằng nó chưa đủ tốt, và chúng ta có thể làm tốt hơn. Một ngày nào đó, một công ty sẽ xây dựng một lớp hạ tầng AI phi tập trung thực sự, nơi năng lượng được cung cấp bởi các hợp tác xã địa phương, nơi công suất tính toán được giao dịch trên các thị trường mở, và nơi các nhà nghiên cứu từ bất kỳ quốc gia nào cũng có thể tiếp cận. Khi đó, chúng ta sẽ nhìn lại Volta như một cột mốc đầu tiên, nhưng không phải là điểm đến cuối cùng.
Tôi muốn đặt một câu hỏi với những người đang xây dựng AI: bạn có dám đặt hợp đồng của mình lên chuỗi không? Bạn có dám để cộng đồng kiểm tra các giả định về giá, năng lượng, và nguồn cung chip? Nếu câu trả lời là không, hãy tự hỏi vì sao. Rào cản lớn nhất không phải là công nghệ, mà là thói quen kiểm soát. Và chính thói quen đó đã dẫn đến những thảm họa lớn nhất trong lịch sử thị trường tài chính.
Nhưng tôi cũng tin vào sự chuyển hóa. Tôi đã thấy những người từng mất tất cả trong sự cố FTX đứng dậy, xây dựng các DAO mới với quy trình minh bạch hơn. Tôi đã thấy những người nông dân tị nạn công nghệ tạo ra những nền tảng cho vay ngang hàng không cần ngân hàng. Làn sóng không bao giờ chết, nó chỉ chuyển hướng. Hôm nay, dòng chảy đang hướng về Volta và những gã khổng lồ hạ tầng. Nhưng ngày mai, nó có thể chảy về phía những cộng đồng. Chỉ cần chúng ta nhớ rằng không có một hợp đồng nào đủ lớn để thay thế niềm tin.

