Có những quyết định tài chính, nhìn từ xa chỉ là những con số. Nhưng khi ngồi đủ lâu giữa những màn hình không ngủ ở Riyadh, tôi nhận ra chúng là những vết nứt thời gian trên bức tường niềm tin. Sáng nay, một tin ngắn vừa đi qua bảng tin: Brazil muốn được Quốc hội cho phép phát hành trái phiếu ra nước ngoài với quy mô 35 tỷ USD mỗi năm, thay thế cho hạn mức nợ đã bị sử dụng hết. Với những ai quen đọc tin tài khóa, đó chỉ là một động thái quản lý nợ công. Nhưng với tôi, đây đọc giống một câu chuyện thị trường hơn là một bản tin.
Tôi nhớ lại năm 2017, khi còn theo dõi 50 nhóm Telegram để soi cộng đồng ICO, tôi học được rằng mọi ranh giới đều có thể chuyển dời nếu người ta thay đổi được cách câu chuyện được kể. Trần nợ công của Brazil không bị xóa. Nó được chuyển từ một cái trần cộng dồn cứng nhắc thành một dòng chảy hằng năm được gia hạn đều đặn. Nhìn vào cơ chế tưởng chừng thuần kỹ thuật này, tôi thấy một sự thật lớn hơn đang vận động: các chính phủ không còn muốn kể về sự kỷ luật nữa, họ muốn kể về sự linh hoạt.
Bối cảnh là như vậy, Brazil vận hành với những hạn mức vay nợ nước ngoài do quốc hội cấp, được thiết kế như một thứ thắng thủ công để kiềm chế tham vọng chi tiêu của chính phủ. Hạn mức này, theo công bố của Bộ Tài chính nước này, đã cạn kiệt. Điều đó có nghĩa là mỗi lần muốn vay thêm cho các khoản cần thanh toán, chính phủ phải quay lại vận động hành lang, trình lên các ủy ban, chờ tranh luận. Trong một môi trường mà dòng vốn toàn cầu có thể rẽ hướng chỉ sau một đêm, việc chờ một quyết định lập pháp dài hơi là một thứ xa xỉ mà kho bạc không còn đủ can đảm để chi trả.
Vì thế, đề xuất chuyển sang cơ chế ủy quyền nợ hằng năm ra nước ngoài, trị giá 35 tỷ USD mỗi năm, không phải là một nới lỏng tài khóa đơn thuần. Nó là một sự tái cấu trúc quyền lực: quốc hội thay vì giữ quyền kiểm soát từng thương vụ thì nay sẽ chỉ giữ quyền kiểm soát ở cấp vĩ mô, thông qua một quyết định trọn khối cho cả năm tài chính. Đổi lại, kho bạc có được một tấm phép thường trực để chọn đúng thời điểm phát hành, thay vì bị mắc kẹt trong lịch trình lập pháp. Các nhà phân tích thị trường đọc thể chế mới này như một tín hiệu giảm thiểu rủi ro: ít rào cản chính trị hơn, ít nguy cơ vỡ nợ kỹ thuật hơn, quản lý nợ trở nên ổn định hơn.
Nhưng tôi không muốn dừng lại ở cách đọc đó. Hãy nhìn cách dòng vốn di cư như đàn chim tránh rét, rồi bạn sẽ hiểu vì sao các chính phủ chọn cách mở rộng cánh cửa thay vì sửa lại nóc nhà. Trong hai năm qua, tôi đã chứng kiến các quỹ đầu tư Trung Đông dịch chuyển một phần danh mục từ trái phiếu chính phủ sang Bitcoin ETF, và rồi quay lại mua trái phiếu chính phủ khi lãi suất hấp dẫn. Chính xác là như vậy. Tiền vốn không tôn thờ thần tượng, chúng chỉ tìm nơi ít ma sát nhất. Cơ chế trái phiếu hằng năm chính là một cách giảm ma sát: không phải để nợ nần thêm đáng sợ, mà để việc bán nợ trở nên lặng lẽ như một thói quen.
Ở chiều kỹ thuật, tôi thấy thú vị ở chỗ cơ chế này tách bạch hoàn toàn khái niệm hạn mức và khái niệm dòng tiền. Một hạn mức cộng dồn là một chiếc bình, một khi đầy, bạn phải đi tìm bình mới. Còn một hạn mức hằng năm là một dòng suối, nó chảy đều, và ai quản lý dòng suối đó chỉ cần giữ cho lòng suối không bị tắc. Khi làm việc với các giao thức thanh khoản phi tập trung, tôi đã quá quen với cái logic ấy: các pool thanh khoản thành công không hẳn là những pool có TVL khủng nhất, mà là những pool có nhà tạo lập thị trường hoạt động đều đặn nhất. Brazil, một cách nào đó, đang xin phép trở thành một nhà tạo lập thị trường cho chính khoản nợ quốc gia của mình. Thị trường sẽ không còn phải lo lắng về việc trần nợ có bị vỡ hay không, mà chỉ cần để ý đến tốc độ dòng chảy mỗi năm.
Điều này dẫn tôi đến điểm mà giới tiền mã hóa thường không đào sâu. Khi một chính phủ như Brazil, nền kinh tế lớn nhất Mỹ Latinh, muốn bán 35 tỷ USD trái phiếu ra nước ngoài một cách đều đặn, họ sẽ không thể dựa mãi vào kênh phân phối truyền thống như các ngân hàng đầu tư toàn cầu, vốn đang bị thu hẹp vì chi phí tuân thủ và sự tập trung hóa. Trong các cuộc gặp riêng với các kỹ sư tài chính ở Riyadh và Dubai, tôi nghe đi nghe lại một ý: nếu không tự động hóa được kênh phân phối, em mình sẽ không theo kịp nhu cầu thanh khoản. Tôi tin rằng trong 12 đến 24 tháng tới, sẽ có một đề xuất thí điểm token hóa trái phiếu kho bạc Brazil, không phải vì yêu thích công nghệ blockchain, mà vì các hợp đồng thông minh có thể cắt giảm chi phí định giá và thanh toán bù trừ xuống gần bằng không.
Tôi không nói điều này một cách vu vơ. Năm 2021, sau vụ NFT mang tên Phụ nữ trong Blockchain sụp đổ vì bot và wash trading, tôi lao vào một dự án token hóa trái phiếu Hồi giáo của một tập đoàn vùng Vịnh suốt ba tháng. Tôi học được rằng token hóa không giải quyết vấn đề niềm tin, nó chỉ giải quyết vấn đề phân phối. Một trái phiếu thiếu minh bạch khi được token hóa sẽ trở nên lây lan nhanh hơn. Nhưng một trái phiếu có quy trình công bố thông tin tốt, được lập trình thanh toán lãi tự động, sẽ trở thành một sản phẩm hấp dẫn đến mức biên giới giữa tài chính truyền thống và DeFi bắt đầu nhòe đi. Brazil không cần phải là nước đầu tiên, nhưng họ có quy mô đủ lớn để biến câu chuyện trái phiếu hằng năm thành một câu chuyện hạ tầng toàn cầu.
Bây giờ đến phần phản trực giác. Giới tiền mã hóa khi thấy các chính phủ nới hạn mức nợ thường reo lên: thêm nợ pháp định, thêm in tiền, thêm lạm phát, vì vậy Bitcoin sẽ lên. Nhưng hãy đọc kỹ tín hiệu này. Cơ chế ủy quyền hằng năm thực chất làm cho hệ thống nợ pháp định hiệu quả hơn, có nghĩa là nó kéo dài tuổi thọ của chính hệ thống mà những người theo chủ nghĩa tối đa hóa Bitcoin mong muốn sụp đổ. Nó không phải là một tiếng súng báo hiệu sự sụp đổ của đồng đô la hay của nợ công Mỹ. Nó là một thủ thuật kỹ thuật để giữ cho trái phiếu chính phủ cạnh tranh được với các sản phẩm lợi suất phi tập trung. Điều nguy hiểm hơn là thế này: nếu trái phiếu Brazil được token hóa và chạy trên cùng cơ sở hạ tầng với DeFi, chúng sẽ hút một phần dòng vốn mà lẽ ra đang nằm trong các pool thanh khoản phi tập trung. Khi đó, câu chuyện trú ẩn an toàn của Bitcoin sẽ yếu đi, vì trái phiếu chính phủ mới sẽ trở thành một đối thủ cạnh tranh đáng gờm với lợi suất DeFi trong chính sân nhà của crypto.
Thanh khoản không bao giờ biết nói dối, nhưng nó giỏi thì thầm. Khi những dòng tiền mới từ Brazil bắt đầu tìm đường vào stablecoin để thanh toán xuyên biên giới, các nhà giao dịch sẽ tưởng rằng đó là một tín hiệu mua Bitcoin. Nhưng thực tế, đó có thể chỉ là một tín hiệu về nhu cầu trái phiếu đang dịch chuyển lên on-chain. Điểm mù ấy sẽ định hình lại các chu kỳ thị trường của những năm tới. Tôi không nói rằng Brazil sẽ thống trị crypto. Tôi nói rằng cơ chế ủy quyền hằng năm này là một trong những chìa khóa mở cách làm quen thuộc: thay vì xóa bỏ nợ, người ta sẽ thuần hóa nó, đóng gói nó, đặt nó vào những chiếc két kỹ thuật số và khiến chúng trở thành một phần của dòng chảy thanh khoản toàn cầu.
Với một người đã nhìn thấy nhiều mùa thị trường như tôi, cách một quốc gia quản lý nợ nói với tôi nhiều điều hơn là cách một sàn giao dịch quản lý dự trữ. Brazil đang nói rằng họ muốn kiểm soát số phận trái phiếu của mình thay vì bị điều khiển bởi lịch trình chính trị. Và khi một quốc gia đủ lớn bắt đầu nghĩ như một nhà tạo lập thị trường, phần còn lại của thế giới sẽ buộc phải làm quen với một loại câu chuyện mới: nợ công không còn là gánh nặng, mà là một sản phẩm thanh khoản. Điều đó nghe có vẻ vô đạo đức với những người theo trường phái kỷ luật tài khóa, nhưng thị trường vốn không cần đạo đức, chúng chỉ cần một hệ thống có thể dự báo được.
Còn đối với thị trường tiền mã hóa, câu hỏi đặt ra không phải là giá Bitcoin sẽ tăng hay giảm trong tháng tới. Câu hỏi là khi những trái phiếu chính phủ nhất nhì thế giới đứng chung một chiếc két với các giao thức phi tập trung, thì điểm khác biệt còn lại giữa thế giới cũ và thế giới mới là gì? Hãy nhìn vào những gì đang xảy ra một cách chậm rãi: Brazil leo thang bằng một cơ chế ủy quyền hằng năm, các quỹ đầu tư từ Riyadh đang xây dựng danh mục kết hợp giữa trái phiếu Mỹ và tài sản số, còn những kẻ lạc quan trong làng DeFi thì vẫn đang chờ một đợt gió thổi. Năm năm nữa, khi những trái phiếu ấy quay đầu đến hạn, người ta có thể sẽ nhận ra rằng sự linh hoạt đôi khi chỉ là cái tên khác của sự trì hoãn, và rằng chính sự trì hoãn đó là thứ máy xay tạo ra các vòng lặp thanh khoản mà cả thế giới tài chính, kể cả crypto, đang bị cuốn vào. Cửa đã mở, dòng chảy đã định hình, và mọi thứ còn lại chỉ là việc sắp xếp lại những chiếc ghế trên một con tàu vẫn đang đổi hướng giữa đại dương.


